Fed trước đề cử mới: Chính sách lên tiếng hay chính trị dẫn dắt?
Tổng thống Donald Trump tuyên bố đề cử Kevin Warsh, cựu Thống đốc Cục Dự trữ Liên bang (Fed), làm Chủ tịch Fed thứ 17, kế nhiệm Jerome Powell khi nhiệm kỳ hiện tại kết thúc vào tháng 5 tới. Động thái này ngay lập tức làm dấy lên câu hỏi lớn: Liệu Fed sắp bước vào một giai đoạn chính sách mới, hay chỉ là sự tái phân bổ quyền lực dưới áp lực chính trị?
Kevin Warsh không phải cái tên xa lạ. Ông từng là Thống đốc Fed giai đoạn 2006–2011, tham gia trực tiếp xử lý khủng hoảng tài chính toàn cầu, và nhiều lần được Trump cân nhắc cho các vị trí kinh tế chủ chốt. Về mặt hồ sơ, đây là một lựa chọn “chuẩn sách giáo khoa” cho ghế Chủ tịch Fed: Hiểu hệ thống, có kinh nghiệm khủng hoảng, và quen thuộc với Phố Wall.
Tuy nhiên, điểm khiến thị trường đặc biệt chú ý không nằm ở lý lịch, mà ở sự dịch chuyển quan điểm chính sách của Warsh.
Kevin Warsh và sự dịch chuyển từ “diều hâu lạm phát” sang ủng hộ hạ lãi suất
Trong phần lớn sự nghiệp, Kevin Warsh được xếp vào nhóm “diều hâu” tiền tệ. Ngay cả trong giai đoạn Đại suy thoái 2008–2009, khi thất nghiệp tăng vọt và cầu sụp đổ, ông vẫn cảnh báo rủi ro lạm phát và phản đối việc Fed nới lỏng tiền tệ quá mức. Chính lập trường này từng khiến ông rời Fed năm 2011, do bất đồng với các chương trình nới lỏng định lượng (QE).
Thế nhưng, trong những tháng gần đây, Warsh lại phát tín hiệu ủng hộ giảm lãi suất và kêu gọi cải tổ bộ máy Fed, một lập trường trùng khớp đáng chú ý với ưu tiên chính sách của Trump, trong bối cảnh Tổng thống theo đuổi mục tiêu hạ chi phí sinh hoạt và kích thích tăng trưởng.
Sự dịch chuyển này mở ra hai cách diễn giải. Một là Warsh thực sự điều chỉnh quan điểm trước thay đổi cấu trúc của nền kinh tế Mỹ và môi trường tài chính toàn cầu. Hai là sự “ôn hòa hóa” mang tính chiến thuật, nhằm phù hợp với kỳ vọng của Nhà Trắng trong cuộc đua vào ghế Chủ tịch Fed.
Dù theo kịch bản nào, thị trường sẽ không đánh giá Warsh qua phát biểu. Thước đo thực sự sẽ là hành động: Ông ưu tiên kiểm soát lạm phát hay hỗ trợ tăng trưởng, và phản ứng ra sao khi hai mục tiêu này xung đột. Câu trả lời sẽ quyết định trực tiếp hướng đi của lãi suất, đồng USD và dòng vốn toàn cầu trong những năm tới.
Fed trước phép thử lớn về tính độc lập
Đề cử Kevin Warsh diễn ra trong bối cảnh đặc biệt nhạy cảm với Fed. Chính quyền Trump không chỉ công kích Jerome Powell bằng lời nói, mà còn khởi động các động thái mang tính pháp lý, làm dấy lên lo ngại về sự xói mòn tính độc lập của ngân hàng trung ương.
Trong bối cảnh đó, Chủ tịch Fed tiếp theo sẽ không chỉ là người điều hành chính sách tiền tệ, mà còn là “người giữ ranh giới” giữa chính trị và thể chế. Với Warsh, bài toán không nằm ở năng lực chuyên môn, mà ở mức độ sẵn sàng bảo vệ quyền tự chủ của Fed khi chịu áp lực trực tiếp từ Nhà Trắng.
Lịch sử cho thấy Warsh từng rời Fed vì bất đồng chính sách, cho thấy ông không hoàn toàn là người dễ thỏa hiệp. Nhưng việc được đề cử vào thời điểm này khiến mọi quyết định tương lai của ông đều bị soi chiếu qua lăng kính chính trị, dù ông có muốn hay không.
Fed đang bước vào một giai đoạn mà tính độc lập không còn là giả định mặc định, mà trở thành biến số rủi ro thực sự. Và nếu được Thượng viện phê chuẩn, Kevin Warsh sẽ đứng ở trung tâm của phép thử đó.
Một Chủ tịch Fed “thuận chu kỳ” hay người gác cổng cuối cùng?
Kevin Warsh sở hữu đầy đủ “chứng chỉ” của một nhà hoạch định chính sách nghiêm túc: từng xử lý khủng hoảng, hiểu sâu thị trường tài chính và không xa lạ với phản biện nội bộ Fed. Nhưng chính những yếu tố đó lại khiến giới phân tích chia rẽ.
Một luồng quan điểm cho rằng Warsh có thể kéo Fed quay về cách tiếp cận truyền thống hơn, giới hạn vai trò can thiệp và tập trung chặt chẽ vào ổn định giá cả. Ngược lại, việc ông ủng hộ hạ lãi suất đúng thời điểm Trump gia tăng áp lực khiến nhiều người nghi ngờ Fed dưới thời Warsh có thể trở nên “thuận chu kỳ” hơn.
Với thị trường, thông điệp hiện tại khá rõ: đây là tín hiệu chính trị thiên về nới lỏng, nhưng chưa đủ để coi là bảo chứng cho một chu kỳ tiền tệ mềm kéo dài.
Trong tương lai, theo Bingx thị trường có thể không thưởng ngay cho những nỗ lực phòng thủ này. Nhưng khi rủi ro lượng tử dần được định giá đúng, những blockchain đi trước trong chuẩn bị hạ tầng an ninh sẽ là những bên có khả năng giữ vững niềm tin, thanh khoản và vai trò trung tâm của hệ sinh thái.
Cuối cùng, câu hỏi cốt lõi không phải là Kevin Warsh có đủ năng lực hay không, mà là liệu Fed dưới thời ông sẽ tiếp tục đóng vai trò người điều phối chu kỳ kinh tế, hay trở thành công cụ điều chỉnh ngắn hạn cho mục tiêu chính trị.
Câu trả lời sẽ không đến từ lời hứa, mà từ cách Fed phản ứng khi lạm phát và tăng trưởng lại va chạm – điều gần như chắc chắn sẽ xảy ra.